Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Bước vào cấp III tôi vừa tròn 16 tuổi, cái tuổi trăng tròn rất ngây thơ ngộ nghĩnh và hồn nhiên.
Hai năm đầu học phổ thông tôi chỉ là một học sinh trung bình khá, năm lớp 12 cuối cấp tôi rất cố gắng để đỗ tốt nghiệp và đại học. Ngày chia tay cuối năm cả lớp  tươi cười vui vẻ vậy mà trong mỗi nụ cười đó luôn ẩn hiện nỗi buồn da diết đời học sinh. Thế là 12 năm học đã trôi qua, mỗi người đều có một định hướng cho riêng mình trong tương lai. Tôi nhớ mãi ngày ấy khi buổi liên hoan gần kết thúc chúng tôi đi chụp ảnh để làm kỷ niệm, tôi biết bạn ấy yêu tôi từ khi tôi bước vào lớp 10 và tôi cũng vậy nhưng cả hai đều không dám nói. Chúng tôi chỉ quan tâm đến nhau trong một khoảng cách nhất định, hôm đó cả hai đã chụp ảnh với nhau tôi rất vui và còn e ngại thẹn thùng, mặt tôi đã đỏ như gấc và rồi chúng tôi chia tay không ai dám nói điều gì thêm nữa.

Tôi rất buồn vì không đỗ đại học, lúc đó chồng tôi bây giờ (cũng là bạn của anh trai tôi) đã đến bên tôi và động viên rất nhiều khiến tôi cũng đỗ một trường cao đẳng và bạn ấy cũng vậy. Thế rồi tôi yêu chồng tôi từ đó-anh là người rất hiền lành chiụ khó vì nhà nghèo anh phải bỏ học để đi làm giúp bố mẹ, tôi cũng không biết phải động viên anh thế nào chỉ biết là rất thương anh. Và rồi bỗng dưng một ngày tôi đã nhận được thư của bạn ấy, thật sự tôi rất ngạc nhiên và tôi đã thầm lặng tâm sự với bạn ấy, lúc đó hình như tôi đã quên là mình đã có người yêu rồi. Thật lòng tôi không biết phải nói thế nào về tâm trạng mình lúc đó, chúng tôi gửi thư cho nhau có khi một tuần 5,6 lá, tôi biết bạn ấy rất yêu tôi nhưng mãi không dám nói. Rồi một ngày tôi không biết đó là định mệnh hay với tôi là hạnh phúc mong manh, khi bạn ấy nói lời yêu tôi thì người yêu (là chồng bây giờ) của tôi phát hiện ra, anh rất buồn và cũng chẳng mắng gì tôi, anh cũng dường như lãng quên tôi đi trong một thời gian nhất định. Và cũng bắt đầu từ ngày hôm đó anh trai của bạn ấy lại tìm đến và nói lời yêu tôi, tôi vô cùng đau khổ và tuyệt vọng.
Tôi đã chờ đợi bạn ấy nói lời yêu vậy mà sau 5 năm bạn ấy mới nói, và tôi đã không trả lời. Cũng từ đó cứ cuối tuần anh trai bạn ấy đã đến cổng trường đón tôi về quê, tôi không nhận lời yêu anh chỉ coi anh như một người anh mà nếu được phép tôi chỉ yêu em trai của anh (là bạn ấy của tôi) thôi nhưng tôi cũng không dám nhận lời bạn ấy vì tôi đã yêu chồng tôi trước khi bạn ngỏ lời.
Tôi và chồng tôi bây giờ đã bỏ nhau một thời gian khá dài, tôi nghĩ rất nhiều về anh vì câu nói của anh, anh bảo nhà anh nghèo anh lại không có học nên anh không dám trách em, anh chỉ biết là rất yêu em thôi. Cũng chỉ vì câu nói đó mà tôi đã quyết định chọn anh làm chồng, lấy anh tôi làm tròn trách nhiệm của mình với anh và gia đình anh. Chúng tôi ở với nhau được 4 năm 5 tháng thì anh đã bỏ mẹ con tôi đi vì một vụ tai nạn giao thông, lúc đó tôi tưởng rằng mình sẽ không thể qua khỏi, thật lòng tôi không bao giờ quên được những ngày tháng đau buồn đó. Ruột tôi không ai cắt mà đau, tôi cứ chìm trong nước mắt và uất ức. Vì rất yêu và thương tôi nên anh đã cố gắng làm ngày làm đêm để lo cuộc sống cho tôi, cả hai chúng tôi đều chăm chỉ, cần cù lao động và rồi anh quyết định làm nhà, tôi tưởng rằng tất cả những gì mình mong muốn sẽ thành hiện thực nhưng chao ôi... Vậy mà cố bao nhiêu thì tôi mất bấy nhiêu-mất chồng là tôi mất tất, đang làm nhà dở anh bỏ tôi ra đi để lại nợ và hai đứa con thơ. Càng nghĩ càng đau, nghĩ đến ngày mai tương lai mù mịt đang ẩn hiện trước mắt tôi không biết mình phải làm gì và bắt đầu từ đâu nữa.
Và rồi cuộc sống đã thôi thúc tôi cố gắng vươn lên vì cuộc đời đã khổ nhưng cuộc sống không có cơm áo gạo tiền sẽ còn khổ hơn vậy là tôi đã nuốt nước mắt vào trong và lao đầu vào công việc có ngày tôi làm đến 16 tiếng cứ như vậy rồi dần dần tích cóp được tôi cũng hoàn thiện được ngôi nhà khá khang trang. Hai con của tôi rất thương mẹ và chăm ngoan học giỏi. Rồi một hôm tự dưng ruột gan tôi nóng như lửa đốt, tôi đã gọi điện hỏi những người thân trong gia đình nhưng không xảy ra chuyện gì. Đến tối tôi nhận được điện anh trai của bạn ấy đã mất cũng vì tai nạn giao thông, tôi đã viếng anh bằng vòng hoa trắng. Hôm đi viếng anh tôi mới biết bạn ấy đã lấy vợ và có hai bé gái rất xinh. Tôi biết bạn ấy rất buồn nhưng rồi nỗi buồn cũng sẽ qua đi vì thời gian có bao giờ trở lại. Và rồi bọn tôi đã gặp nhau nhân ngày đi họp lớp, cả hai đều rất vui, chúng tôi đã tâm sự rất nhiều tôi biết bạn vẫn còn rất yêu tôi nhưng không dám vì tôi luôn giữ khoảng cách, tôi không muốn làm ảnh hưởng đến gia đình bạn và tôi đã quá nhiều đau khổ rồi tôi không muốn lại một lần nữa chìm trong nước mắt. Rồi chúng tôi đã thường xuyên liên lạc với nhau nhưng dù thế nào đi nữa cả hai cũng không thể đi xa hơn được. Và tôi luôn cầu chúc tất cả những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với hai gia đình. Tôi mong chồng tôi ở thế giới bên kia sẽ hiểu được tình yêu tôi dành cho anh là trọn vẹn.
Câu chuyện tôi là những bước ngoặt của cuộc đời tôi đã trải qua và hoàn toàn là có thật. Giờ tôi mới được 32 mùa xuân thôi, cuộc đời còn dài lắm phải không? Nhưng ông trời cũng không lấy tất của ai đi bao giờ, hy vọng hạnh phúc luôn mỉm cười với tất cả chúng ta.


Anh không muốn níu kéo - 1

Anh chưa bao giờ trách em, kể cả những lúc em hơi nặng lời đem quyền và nghĩa vụ ra nói, hay lạnh nhạt với anh, vì anh hiểu con người em, không hiểu nhiều cũng hiểu ít mà. Em không nhẫn tâm và lạnh lùng như lời em nói, em rất nhạy cảm, sâu sắc và nhận ra những điều dù là nhỏ nhất. Đến giờ này, nếu có một điều ước anh sẽ ước là không đi tư vấn tuyển sinh, anh sẽ chưa từng gặp em, gần em và yêu em... Em đừng buồn, anh nói vậy vì thật sự tình yêu của anh và em còn có chút gì đó trong nhau nhưng chỉ là khổ đau, căng thẳng và gần đây là nước mắt.
Em đã khóc hàng đêm, những điều đó đã làm anh khó xử, thật sự khó xử khi không được ở gần em để lau nước mắt cho em bởi vì em đang ở không gian riêng. Em là một người con gái vô tâm, có chút gì đó ích kỷ. Anh nghĩ rằng tình yêu đầu tiên và các mối quan hệ trước đây của em, em luôn là người được nhận nên em mới như vậy. Anh muốn mình khác với những người khác có lẽ vì em đã yêu anh một cách đúng nghĩa?

Có thể lúc này hay lúc khác, cách này hay cách khác, sự hy sinh của anh chưa đủ lớn, sự cho đi của anh chưa vượt qua được cái tôi của em nhưng anh đã thật sự muốn hy sinh vì em, để em cảm thấy được hạnh phúc. Có thể nói là cái em cần thì anh không có. Lúc trước không biết vì sao em nói với anh trên đời không có người hoàn hảo nhưng mình thấy sống mà không thể thiếu ai đó thì lúc đó mình đã tìm được một nửa của mình, giờ có em anh không cần gì hết chỉ cần em thôi, anh có thể từ bỏ và chấp nhận mất nhiều thứ để đổi lại được có em và được ở gần em…
Em nghĩ rằng bên anh, em có thể vượt qua tất cả, vượt qua tuổi tác, vượt qua hoàn cảnh hai bên gia đình, qua cách sống trong quá khứ. Em chỉ cần có anh thôi là đủ, chỉ cần anh nắm chặt tay em, bên em và yêu em là em sẽ đủ can đảm đối mặt với tất cả... Em từng nói như vậy, nhưng em đã nói câu trái ngược với ý nghĩ của mình, tình yêu không thể nuôi sống hai ta, anh có đảm bảo cuộc sống của em không? Giờ suy nghĩ lại anh thấy mình không thể lo cho em thêm được nữa, không bảo vệ được em, không đảm bảo được tương lai cho em, anh sẽ buông tay để em tìm hạnh phúc mới xứng đáng hơn anh, lo lắng đầy đủ cho em hơn anh.
Anh rất nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau, anh qua rước em đi chơi bằng chiếc xe đạp tàn, mặc thêm cái quần cụt, xấu lắm phải không em... Lúc đó anh chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện mình sẽ yêu nhau, anh thấy anh giống như một chàng trai to xác ăn mặc không đâu, gây mất ấn tượng lần đầu tiên, nhưng anh rất vui vẻ, sôi nổi và nói rất nhiều. Anh nghĩ ai ở bên anh cũng chẳng bao giờ biết buồn, thế nhưng những cái đó không phải cho em bởi vì bên anh lúc nào em cũng chịu thiệt thòi, lúc nào cũng buồn hết.
Cái ngày anh nắm tay em rồi nói rằng: Anh yêu em, anh chẳng thể nào quên đâu em, những nụ hôn rất cháy bỏng, anh thật sự không tin được rằng anh đã yêu em, rằng anh đã dám bỏ qua tất cả để nói ra điều đó dù mình từng là chị em của nhau. Nhưng rồi anh nhận ra em yêu anh, vì sao em biết không? Là lúc anh thấy con người tưởng rất mạnh mẽ là em, em nói với anh: Khi anh trốn em muốn người tìm thấy sẽ là em, khi anh đi em muốn em sẽ là người giữ chân anh lại, khi anh khóc em muốn em sẽ là người lau đi giọt nước mắt ấy… em còn nhớ không? Thời gian đó có lẽ anh đã yêu em hơn em yêu anh rất nhiều. Gặp em mỗi lần anh đều thấy vui vẻ, hào hứng và có lẽ anh đã che giấu đi những mệt mỏi hàng ngày để lúc nào cũng làm em vui, hạnh phúc vì được quan tâm và chăm sóc trong vòng tay của anh. Với em đó có thể gọi là những ngày tháng vô cùng hạnh phúc không hả em?
Anh chưa sẵn sàng để cưới em, chưa sẵn sàng cho việc bên cạnh anh là một gia đình nhỏ với rất nhiều lo toan, vất vả. Và nếu chưa sẵn sàng, người ta sẽ chỉ làm việc đó vì trách nhiệm, sẽ cảm thấy vô vàn khó khăn và gánh nặng hơn gấp nhiều lần, không thể vượt qua được đâu em. Cuộc sống anh và em có nhiều hướng đi và lấy cái gì đó để làm niềm hạnh phúc riêng của bản thân. Với một người phụ nữ chỉ mơ ước có một gia đình nhỏ, bên cạnh là người chồng yêu thương và những đứa con bé nhỏ, đáng yêu. Và người chồng đó là anh phải không em? Anh thấy hạnh phúc và xúc động, yêu em vô cùng khi nghe em nói em thích được làm mẹ như thế nào, được dạy con cho nó biết hết. Em mơ ước cái phút giây ấy biết mấy, lúc đó, chắc hẳn em sẽ là một bà mẹ hạnh phúc nhất trên thế gian này phải không em...
Hãy giữ gìn sức khỏe của mình em nhé, hãy tự chăm sóc bản thân em mỗi khi không có ai bên cạnh. Đừng suy nghĩ quá nhiều để đầu óc phải quá mệt mỏi, dù rằng với em luôn luôn cần như thế. Tất cả những điều anh nói để anh muốn nói cho em nghe lần cuối cùng mà thôi em à. Anh hoàn toàn không muốn níu kéo để làm khổ em thêm nữa. Anh không bảo vệ được em, không lo lắng cho em, lý do gì anh phải giữ em ở lại để sống bên anh mà em không hạnh phúc. Anh muốn cảm ơn em vì tình yêu đã dành cho anh bấy lâu nay. Người ta nói tình yêu thì không nên nói cảm ơn mà hãy thể hiện điều đó bằng hành động sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều nhưng anh không còn cơ hội để làm điều đó, chắc có lẽ duyên đã không cho anh làm điều đó nữa. Anh thật sự thấy mình đang trở thành gánh nặng của em, làm em mệt mỏi hơn vì anh và anh không thể làm điều đó với người mà anh đã yêu, yêu rất nhiều. Tạm biệt em, cho anh gọi em lần cuối cùng bằng "Chế ơi, em yêu Chế" mà lần đầu tiên anh nói tiếng yêu.
Anh yêu em và luôn luôn là như thế!

Ngẫm lại cái số tôi thật khổ - 1

Hôm Mai Phương nói với tôi về việc sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân với Khang, tôi chới với như người sắp chết đuối. Tôi không tin cô ấy có thể bỏ lại sau lưng 6 năm tình yêu với tôi để lấy một người chỉ vừa quen biết được 6 tuần lễ.
Nhưng thực tế đúng là như vậy. “Anh ấy đã bỏ tiền ra cho mẹ em trị bệnh, cất lại nhà, cho em của em mở tiệm ăn... Giờ em không có gì để trả lại...”- Mai Phương tấm tức khóc. Tôi quát lên: “Vậy thì chẳng khác nào mẹ bán em cho thằng đó. Được rồi, anh sẽ tìm nó nói chuyện phải quấy”. Nhưng người yêu tôi giữ chặt tay tôi: “Em xin anh, đừng làm lớn chuyện bên gia đình anh ấy biết sẽ làm khó mẹ em. Hôm nay em chỉ muốn nói rõ cho anh mọi chuyện và muốn... ở lại với anh một đêm... Dù sao thì em cũng còn nợ anh”.
Tôi nhìn người yêu tôi, những lời nàng nói khiến lòng tôi chùng xuống. Tôi hận mình nghèo không có tiền để giúp gia đình người yêu vượt qua khó khăn. Thế nhưng tôi cũng trách gia đình nàng dễ dãi trong chuyện tiền nong bởi ở đời, đâu có ai vô cớ cho không ai điều gì? “Thôi, em về đi. Anh đưa em về. Anh muốn được yên tĩnh một mình”- sau một hồi lưỡng lự, tôi nói dứt khoát. Mai Phương không cho tôi đưa về. Có lẽ nàng sợ ai đó thấy được sẽ nói lại với tên kia khiến nàng gặp phiền phức. Cũng được. Với tâm trạng như hiện tại, tôi không chắc mình có vững tay lái để chở nàng về nhà bình yên hay không?

Khi Mai Phương đi rồi, tôi một mình uống cạn chai rượu. Thật lạ, rượu suông chẳng có mồi màn gì mà tôi không say. Đúng hơn là tôi chỉ lơ mơ. Trong cơn lơ mơ ấy, có lẽ tôi đã khóc rất nhiều. Tôi nhớ mẹ già và đàn em tôi ở quê. Đứa em út vừa tốt nghiệp đại học. Coi như tôi đã làm xong trách nhiệm của một người anh cả trong gia đình. Tôi đã hứa với mẹ năm nay sẽ kiếm cho bà cô con dâu. Vậy mà đùng một cái, tôi chỉ còn lại một mình. Ngẫm lại cái số tôi thật khổ. Năm 15 tuổi, ba tôi mất, tôi phải bỏ học đi làm để phụ mẹ nuôi 4 đứa em. Rồi số phận đưa đẩy tôi vào Sài Gòn làm công nhân trong một xưởng dệt ở Tân Bình. Ông chủ cơ sở có lần đứng nhìn tôi làm việc rất lâu rồi bảo: “Thằng này làm việc coi được”. Mấy hôm sau, ông gọi tôi lên văn phòng: “Mày phải đi học con à. Chỉ có đi học sau này mới mong đổi đời”. Ông đưa tôi tới trung tâm giáo dục thường xuyên của quận đăng ký cho tôi học bổ túc văn hóa, tiền học ông cũng đóng luôn cho tôi, lại còn sắp xếp giờ giấc làm việc thuận tiện để tôi vừa học, vừa làm. Chuyện này khiến tôi rất cảm kích. Tốt nghiệp THPT, ông lại bảo tôi thi vào Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thủ Đức với lời động viên: “Tao tin là con làm được. Ban ngày học, ban đêm làm, tuy có cực nhưng như vậy mới rèn luyện mình thành người”.
Thế nhưng tôi đã có Mai Phương, con gái của bà chủ quán cơm bình dân mà tôi ăn mỗi ngày. Biết nhau khá lâu nhưng đến khi ra trường tôi mới ngỏ lời với Mai Phương. Tất nhiên là nàng đồng ý ngay bởi hai chúng tôi “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”... Tôi hẹn Mai Phương khi nào lo xong cho thằng út thì chúng tôi sẽ làm đám cưới. Vậy mà khi cái ngày ấy sắp sửa đến gần thì nàng bỏ tôi mà đi...“Ủa, sao nghe nói mày sắp cưới vợ mà chờ hoài hỏng thấy?”. Một bữa nọ, ông chủ của tôi đột ngột hỏi. Tôi cười: “Chờ lâu quá người ta bỏ con đi lấy chồng rồi”. Đối với tôi, có lẽ ông chủ là niềm an ủi lớn nhất trong chuỗi ngày vất vả mưu sinh. Đến giờ ông vẫn coi trọng tôi dù tôi chẳng để mắt tới cô con gái rượu của ông. Nghe vậy, ông hơi khựng lại một chút rồi nói nhanh: “Vậy bác gả con út cho mày nghen? Tới giờ nó cũng chưa có ai”. Tôi bật cười: “Bác làm như con ế tới nơi rồi vậy? Thôi, con về đây”. Tôi đi như ma đuổi vì sợ ông già ép uổng mình. Tôi không muốn người ta nói tôi lợi dụng tình cảm của chủ bởi những gì ông đã làm cho tôi là quá đủ để tôi phải trả ơn suốt đời. Giờ tôi không thể nào nhận thêm ơn huệ của ông nữa.Sau này tôi mới biết, ông thương tôi một phần vì cô con gái út của ông cứ hay khen tôi, nhắc tôi với ông. Khi tôi vào cơ sở làm việc, cô út chừng 13, 14 tuổi; thỉnh thoảng có việc lên văn phòng, cũng là nơi ở của chủ, tôi thấy có đứa bé cứ hay nhìn tôi.
Thế nhưng, nói thì nói vậy chớ không ai có thể đoán định được tương lai của mình. Cách đây hơn 1 tháng, tôi được ông chủ giao “hộ tống” cô út đi dự hội nghị của ngành dệt may. Hôm đó, cô út có bài phát biểu về kinh nghiệm làm thế nào một cơ sở sản xuất nhỏ chỉ trong vòng 10 năm đã trở thành một công ty lớn mạnh và phát triển ổn định dù kinh tế khó khăn. Ngồi phía dưới, nhìn cô nói chuyện lưu loát, duyên dáng, tôi bỗng thấy trong lòng trào dâng một niềm tự hào. Tôi tự hào vì nhiều người chung quanh xuýt xoa khen ngợi cô gái mà nếu muốn, tôi dã có thể cưới làm vợ.
Từ sau hôm đó, trong suy nghĩ của tôi đã có một cô út khác. Tôi nghĩ đến cô nhiều hơn, quan tâm đến việc làm ăn của công ty nhiều hơn, thậm chí khi không có chuyện gì trên văn phòng, tôi cũng kiếm cớ lên đó để được nhìn cô út một cái rồi về.
Mai Phương bỏ tôi đi lấy chồng đã 4 năm. Nghe đâu nàng cũng không hạnh phúc. Lúc đầu nghe chuyện đó, tôi thầm van vái họ đổ vỡ để tôi lại đón Mai Phương trở về với mình. Nhưng bây giờ thì tôi hoàn toàn không mong điều đó xảy ra.
Mấy hôm trước, cô út nói với tôi: “Chừng nào anh cưới vợ thì em mới lấy chồng”. Tôi không muốn cưới ai khác mà cũng không muốn cô út lấy ai khác. Nhưng giờ thì tôi không đủ can đảm để nói lên điều đó. Tôi cứ sợ mình hiểu không hết lời nói của người ta; nếu mở miệng ra nói mà không đúng thì chắc tôi chỉ còn có nước bỏ xứ mà đi...
Hà Nội, em yêu anh - 1
Xem “Hà Nội, em yêu anh”, tôi tìm thấy mình trong ấy. Đó cũng là câu mà tôi muốn nói với anh.
Có những thứ biết là nên buông tay, nhưng trong lòng không thể. Em đã nghĩ về anh nhiều hơn, cả khi ta chia xa. Thế mới biết khoảng cách chẳng là gì, để mà ảnh hưởng đến tình yêu. Tình cảm em dành cho em là dòng điện một chiều, biết thế nhưng vẫn nghĩ về anh.
Em biết anh không yêu nhưng vẫn nuôi hy vọng về cái gọi là tình yêu đơn phương, hy vọng anh sẽ cảm động và nhận lấy. Nhưng có lẽ điều đó đúng  “Có những người trọn đời chẳng thể yêu nhau được”. Tình yêu là một điều rất thiêng liêng và đặc biệt – yêu hay không – Nó đã đựơc định sẵn từ những lúc ban đầu. Em và anh có lẽ duyên chỉ đến thế.

Lúc ban đầu gặp anh, em vẫn nhớ. Em thích anh con người từ nơi xa đến, từ Hà Nội, mang sự mới mẻ và ấm áp từ nơi ấy. Em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn về Cổ Ngư, về mùa thu Hà Nội.. Anh vẫn ngạc nhiên tại sao em chưa bao giờ ra thủ đô, lại biết nhiều về Hà Nội thế. Em vẫn sẽ hơi kiêu trả lời anh: Em học Du lịch mà. Em muốn trở lại cái ngày xa lắm ấy, có lẽ mọi thứ đã khác. Thuở ban đầu gặp gỡ, cứ nghĩ rồi anh sẽ trở về Hà Nội của anh, gặp nhau thôi, lần đầu tiên và chắc sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Đại thi hào Nguyễn Du có câu “Người ơi gặp gỡ làm chi. Trăm năm biết có duyên gì hay không?”, một câu hỏi mà em biết câu trả lời sẽ là không. Anh trở về Hà Nội, em vẫn tấp nập với nhịp sống quanh em, với những khoảng lặng hiếm hoi của phố xá đủ để lòng mình trở về đúng nghĩa. Chỉ là chúng ta đã gặp nhau giữa Sài Gòn, chỉ là em thêm một ấn tượng đẹp về mảnh đất và con nguời Hà Nội từ anh mang lại... sẽ chỉ là vậy.
Một mùa lá rụng, những ngày lạnh hiếm hoi của Sài Gòn qua, một năm đã qua. Em lại gặp anh, một lần nữa, thế đã là duyên rồi. Lần đầu tiên gặp cũng không có gì đặc biệt nhưng đủ để 1 năm sau gặp lại, em vẫn nhớ anh – Chàng trai đến từ Hà Nội. Anh vẫn lưu số của em dù một năm qua anh không bao giờ gọi.
Em vẫn dùng số cũ và em đã không còn là cô sinh viên như năm truớc.
Anh vẫn dùng số cũ và anh không còn là anh chàng kỹ sư như năm truớc.
Một năm trôi qua có những điều ở lại và điều mới mẻ phải không anh?
Lần này anh bảo anh vào Sài Gòn để lập nghiệp. Em nói xa Hà Nội anh không nhớ à? Anh bảo chỉ 20 năm thôi, rồi anh sẽ về. Và mỗi năm anh lại về mà. Em vẫn nhớ lúc đó mình rất vui vì Sài Gòn lại có anh. Anh hơn em 5 tuổi. Anh bảo anh hơn em gần 2000 ngày. Em lại thấy từng ấy thời gian anh làm được nhiều điều, đi được nhiều nơi, biết nhiều thứ. Em nghĩ anh như Bách khoa toàn thư sống vậy, sao điều gì anh cũng biết. Em phải đọc bao nhiêu sách mới giỏi như anh? Em học Du lịch thật đấy nhưng sao nơi nào của đất nước mình cũng không am hiểu bằng anh? Anh cười hiền với em, kể rằng anh đã trải qua những năm tháng vất vả, theo ánh sáng của viễn thông đến với những miền xa của đất nuớc, nên anh mới biết. Anh chỉ cho em những vết chai sạn trên đôi tay anh và kể về những ngày tháng ấy. Em thấy lòng mình mềm đi và mường tượng anh là anh chàng kỹ sư, phải leo lên những cột thu sóng cao mang ánh sáng viễn thông, kết nối những miền xa đất nuớc. Em vẫn luôn thích con trai kỹ thuật bởi sự thông minh, nhạy bén, chắc chắn. Nhưng nhờ anh em còn biết kỹ sư còn hào hoa và đa tài nữa.
Anh hỏi em thích gì? Em nghĩ đến Ngao Tạng, nghĩ đến bâu trời A Lý cao vời vợi. Anh lại kể cho em nghe, những điều mới mẻ làm em bất ngờ. Cả những điều ấy anh cũng biết sao? Anh bảo tuy anh không thích Trung Quốc, nhưng nền văn hóa Trung Hoa làm anh thích thú. Anh đã đọc những tác phẩm kinh điển của Đông và Tây, anh thích Tam Quốc Chí, Bố Già… Chả trách anh lại am hiểu nhiều thứ và thâm trầm đến vậy. Em nghĩ anh hơn em 2000 ngày, anh làm được nhiều thứ vậy, em sao có thể cố gắng để giỏi như anh? Có lúc cần hỏi anh về một câu Triết học, anh giải thích rất tuờng tận và cặn kẽ. Kỹ sư cũng biết những điều này sao? Chỉ vô tình anh nói một câu tiếng Anh thôi, phát âm rất chuẩn xác. Anh cũng nghe nhiều bài nhạc kinh điển và sâu lắng.
Em khi buồn thường hỏi đùa anh: Ngoài các lĩnh vực Kinh tế, Chính trị, Văn hóa, Xã hội, Ngoại ngữ và các lĩnh vực khác… có lĩnh vực nào anh không biết không? Anh cười đùa : Điều anh không biết là điều em sắp nói. Em từng hỏi: Anh thích viễn thông chứ? Anh nói nếu không thích sao anh học đến tận bây giờ. Nếu là em, nếu ngành em không thích, em cũng không học lên Cao học. Vậy sao anh lại bỏ Viễn thông, bỏ công việc yêu thích và mức luơng hấp dẫn, rời bỏ mùa thu Hà Nội để vào Nam, vào làm CP. Anh trả lời “Vì nó phục vụ cho anh”. Em hiều đựợc rằng đàn ông 30 tuổi, thành đạt hay chưa không đáng trách mà điều quan trọng là họ đã xác định con đường đi cho mình chưa. Em cũng nên xác định lối đi cho mình, dù lối đi của em từ lâu đã không còn anh.
Anh biết không? Em còn nhớ anh quá nhiều. Nhớ những chiều Sài Gòn tan sở nhâm nhi cà phê đến mãi khi thành phố lên đèn. Cùng anh trò chuyện trong tiếng rao đêm của thành phố, rồi anh hỏi em có thích ăn “Ngô luộc” không? Em cười vì nghe anh nói từ ngô luộc nghe rất ngộ. Anh ăn liền 2 bắp và nói là lâu lắm chưa ăn ngô, nhìn anh ăn em cũng thấy vui. Giờ nghĩ lại…rất nhớ. Em nhớ nét chữ cứng cỏi, phóng túng, như cào rách giấy của anh. Em đùa: Rất có khí chất đấy anh ạ!
Đọc “Bên nhau trọn đời” của Cố Mạn, Hà Dĩ Thâm đã ghi sau bức hình của Mặc Sênh luôn trong ví anh, dòng chữ “My sunshine”. Em nghĩ nếu em cũng được anh ghi vậy, sẽ rất vui. Có lần cùng anh lang thang cà phê Miền Đồng Thảo, anh hỏi em thích trai lạ à? Nhất thời em chỉ cười không trả lời. Giờ thì em muốn nói với anh. Có người vừa gặp đã lún sâu, có những người gặp mãi cũng không có cảm tình. Âu cũng là một chữ Duyên. Em không phải mù quáng yêu anh trong sự hoàn mỹ, em vẫn biết những tính xấu của anh, nhưng chỉ làm cho em thêm yêu anh. Có lẽ anh thích rock, anh dứt khoát và mạnh mẽ chứ không chìm đắm như em. Rượu làng Vân quê anh, giống như anh vậy. Uống một ly không chếnh choáng, nhưng say thì say cả một đời.
Có một điều em nên thú nhận với anh, thành thật với lòng mình. Là bây giờ lá sấu vẫn rơi, hoa sữa vẫn thơm, và em vẫn yêu anh.. cả khi em biết những sự thật.


Sao em không dạt dào như trước? - 1

Đối với anh em là tất cả. Hai ta khởi đầu từ số 0 - từ hai người xa lạ rồi em đã trở thành số 0 trong lòng anh, đứng trước cả số 1. Mất em, anh mất tất cả. Và từ hôm nay, anh sẽ tìm lại số 0 của mình.
Ngày hôm qua khi gặp lại em, anh đặt hết hy vọng vào ngày đó. Anh chọn những món quà thật ý nghĩa nhất trong mùa đông năm nay để gửi đến em và những người thân trong gia đình em - những người mà anh vô cùng yêu quý. Một chuyến đi dài 100km để gặp được em, đoạn đường hàng tháng anh vẫn vượt qua để được ở bên em. Nhưng sao lần này đoạn đường như dài ra, anh muốn vượt lên mọi người để có thể đến với em nhanh nhất.
Đến nhà em, anh chỉ gặp được mẹ và em của em. Sau khi nói chuyện với hai người, anh cảm thấy gia đình em thật hạnh phúc, vui vẻ, thương yêu nhau cho dù cuộc sống còn rất nhiều khó khăn.
Và sau một hồi chờ đợi, cuối cùng anh cũng được gặp em. Có lẽ đây là lần hiếm hoi chúng ta được ngồi uống cà phê với nhau.

Hơn 4 năm yêu nhau nhưng anh chưa thể mang đến cho em những thứ mà những người yêu nhau vẫn luôn dành cho một nửa của mình. Được gặp em, anh thật sự rất vui. Ánh mắt sáng, nhân hậu, ánh mắt mà anh đã bao lần làm nước mắt che đi... Anh muốn dùng hết tất cả những dẫn chứng, lập luận, phương pháp, lời lẽ để chứng minh rằng, em vẫn còn yêu anh nhưng có lẽ anh đã thất bại.
Anh nhớ một câu nói: "Con gái khi yêu rất sâu đậm, nhưng một khi đã buông tay thì rất lạnh lùng".Nếu trước đây em dạt dào cảm xúc thì giờ đây, lại là sự mạnh mẽ, cứng rắn đến mức làm vỡ vụn từng mảnh trái tim anh.
Càng níu kéo thời gian bên em thì cảm xúc của anh lại chùn xuống. Cứ cười cười nói nói, đưa ra những câu nói có ý nhưng em vẫn giữ lập trường bởi giờ đây, em đã sống theo lý trí. Có phải một người sống nhiều vào cảm xúc và một khi họ mỏi mòn cảm xúc thì sẽ mạnh mẽ, dứt khoát đến như vậy?Khi đưa em xem lại tấm thiệp em tự tay làm tặng anh dịp sinh nhật anh, nước mắt em tuôn trào, anh biết rằng những cảm xúc vẫn còn trong em. Càng nói về những chuyện đã xảy ra, những dự định tương lai thì nước mắt em lại lăn dài... Anh cũng đau nhói, nỗi đau kìm nén trong lòng, muốn khóc cũng không được.
Anh kể em nghe nhiều câu chuyện tình yêu mà hai người chia tay rồi đến lại với nhau, những câu nói về tình yêu, niềm tin và hy vọng để mong lay động cảm xúc trong em... nhưng sau đó chỉ nhận được sự thất vọng.
Sau khi đi ăn, anh tặng em món quà mà anh đã kỹ càng chọn lựa, mong rằng trong những ngày lạnh nó sẽ giúp em ấm áp hơn và sẽ không còn bị đau họng.
Chia tay nhau, mỗi người đi về một hướng, anh đã mong mỏi em sẽ quay lại, gọi tên anh nhưng đó chỉ là niềm mơ ước. Chạy một vòng thành phố, qua những công viên mà những ngày đầu ta hẹn hò, qua những con đường hai đứa cùng nhau đi bộ, qua những quán cóc hai đứa cùng ngồi, qua những ghế đá ngày nào hai đứa cùng ăn vặt, qua những lớp học hai đứa với những giờ lên lớp, qua những siêu thị, tiệm sách, những rạp phim, bờ ao.. .Không một con đường nào chúng ta chưa từng đi qua, không một cảnh vật nào không làm anh nhớ về những kỷ niệm xưa.
Nước mắt ơi, xin ngừng chảy, suốt đoạn đường về anh không thể nào ngăn được dòng nước mắt. Anh suy nghĩ và tự trách bản thân, những câu hỏi như: tại sao ngày trước anh không quan tâm em đúng mức, tại sao không mang lại một ngày hạnh phúc, tại sao không biết trân trọng những gì mình đang có, tại sao lại để mất em, tại sao và tại sao?
Càng hỏi anh lại càng trách bản thân mình. Anh là một người đàn ông hèn, một người đàn ông xấu, một người... Không một từ ngữ nào để có thể trách bản thân cho hả giận nữa. Anh sợ, sợ phải đối mặt sự thật, sợ phải chạy qua những con đường xưa, sợ phải nhớ về những kỷ niệm.
Kỷ niệm không vị nhưng sao đắng môi, kỷ niệm không sắc nhọn nhưng sao để lại lỗ hổng trong tim, kỷ niệm không trọng lượng nhưng sao nặng trong lòng, kỷ niệm chỉ vô hình nhưng sao làm gục ngã anh, kỷ niệm sao mang lại nước mắt?
Anh ước gì có thể trở thành người mất trí, không nhớ gì, muốn từ bỏ, muốn tự đánh mình thật đau để lấn áp nỗi đau tinh thần... nhưng không thể được. Em nói từ giờ em sẽ sống theo cảm xúc của mình, không đặt nặng cảm xúc của người khác, em sẽ mở lòng với một mối quan hệ khác, rằng em có nhiều vệ tinh, rằng trong cơ quan em gặp được một người rất hợp với em...
Anh mong đây là một giấc mơ, một giấc mơ mà anh có thể tỉnh dậy.

Yêu em - cô gái Kỹ thuật - 1

Anh đã từng nghĩ chẳng bao giờ thèm yêu một cô nào dân kỹ thuật bởi người ta vẫn nói con gái kỹ thuật khô khan, chẳng lãng mạn, chẳng nữ tính tẹo nào. Vậy mà anh lại yêu em - một cô gái kỹ thuật vô cùng đáng yêu bởi:
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi mỗi ngày trong hộp thư đến của mình chỉ nhận được một hai tin nhắn ngắn ngủi. Đôi khi điều đó làm anh giận, tự ái hờn dỗi, cố tình trách cô ấy rằng: “Em không nhớ anh sao?” nhưng anh biết trong tim cô ấy thì không ngừng nhớ đến anh.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh thấy cô ấy suốt ngày bận rộn hết đi thực tập xưởng rồi làm đồ án này nọ, làm tới quên cả ăn, đi ngủ thì rõ muộn chẳng thèm quan tâm đến sức khỏe của mình để rồi sáng mai cô ấy giống như một chú gấu trúc. Anh nhắc nhở cô ấy chỉ cười hì hì: “Gấu trúc đáng yêu lắm chứ?”.

Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh thấy quần áo của cô ấy bị dính đầu dầu mỡ, khuôn mặt nhọ nhem còn lấm tấm mồ hôi cười hớn hở khi vừa tìm ra nguyên nhân của chiếc máy bị hỏng. Anh cười: “Trông em giống hệt một con mèo lười rửa mặt”. Cô ấy nhoẻn miệng cười lặng im giống như một đứa trẻ để anh nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi còn vương dầu mỡ.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh không bao giờ phải chờ đợi hàng giờ để cô ấy trang điểm bởi cô ấy ưa sự đơn giản: “Mặt mộc thân thiện hơn mà anh?”
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh biết sẽ hiếm có cơ hội đưa cô ấy đi shopping và cũng chẳng phải đau đầu giải thích với cô ấy nếu như anh chưa kịp cập nhật xu thế thời trang bởi cô ấy là fan trung thành của quần jean, áo phông hay mấy bộ bảo hộ lao động khi cô ấy đi thực hành.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh yêu một cô gái vô cùng ít nói. Nhiều khi ở bên cô ấy, anh cứ phải độc thoại một mình nhưng anh biết cô ấy luôn lắng nghe anh nói, mỉm cười mỗi khi anh bông đùa. Với anh thế là đủ.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật  là khi anh yêu một cô gái vô cùng mạnh mẽ. Cô ấy sẽ chẳng bao giờ khóc chỉ vì một cái mụn hay một vết trầy xước. Tất cả những khó khăn, những thử thách, những vấp ngã đều không thể đánh gục được cô ấy nhưng anh biết nếu anh yêu cô ấy bằng một trái tim lừa dối, cô ấy sẽ khóc.Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh yêu một cô gái thật thà, thẳng thắn, không biết che giấu. Có ai đó sẽ nói cô ấy không khéo ăn nói nhưng anh biết những lời yêu thương mà cô ấy dành cho anh là thật lòng.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh phải học cách không được ghen khi cô ấy nắm tay, cười đùa với các bạn nam trong lớp bởi anh biết với cô ấy bạn bè rất quan trọng và anh luôn tôn trọng điều đó.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh thấy cô ấy thật tuyệt vời trong bộ đồng phục quần đùi áo số của đội tuyển bóng đá nữ. Anh đã không thể nào quên được nụ cười hạnh phúc xen lẫn với những giọt nước mắt của cô ấy khi cả đội được đứng lên bục danh dự nhận chức vô địch.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh thấy cô ấy đỏ bừng mặt xấu hổ khi anh khen bộ đồ mới rất hợp với cô ấy và anh nhận ra anh thật vô tâm vì đã không khen cô ấy thường xuyên hơn.
Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh chấp nhận bị bạn bè châm chọc: “Bạn gái mày trông quê thế, chẳng giống hotgirl tẹo nào?”. “Vâng! Có sao đâu người ta yêu nhau đâu vì hình thức!” bởi anh biết tâm hồn của cô ấy còn đẹp hơn tất cả.
Và còn nhiều nhiều lý do nữa mà anh yêu em – cô gái kỹ thuật của anh ạ.

Em như mùa đông lạnh giá - 1

Có lẽ mùa thu đã sắp đi qua rồi, chiều nay gió thổi về đã trở nên lạnh hơn, gió như mang hơi vị của mùa đông gõ cửa. Khi đông về sẽ làm cho lòng người tâm trạng hơn, cho những ai đang yêu như càng muốn xích lại thật gần bên nhau để chia sẻ những yêu thương và ấm áp. Mùa đông cũng làm cho hai trái tim không còn chung nhịp đập bất chợt nhớ về nhau, nhớ những kỷ niệm một thời…
Với tôi mùa đông mang lại thật nhiều cảm xúc, tôi nhớ Hà Nội…nhớ những còn đường ngập lá vàng rơi, nhớ những rặng liễu đìu hiu mỗi khi hoàng hôn buông xuống. Nhưng hơn hết tôi nhớ đến em, người con gái mà có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng thể nào quên?! Dẫu biết rằng em cũng giống như mùa đông vậy, đã đến…gieo vào lòng tôi sự lạnh giá rồi bất chợt ra đi lặng lẽ.

Hôm nay trở lại con đường năm xưa ấy, rặng liễu vẫn còn đây em à, vẫn đìu hiu như ngày nào, tôi như cố tìm lại hình bóng em, tìm lại hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé ngày xưa nhưng tất cả giờ chỉ còn là kỷ niệm. Gió cứ hiu hắt thổi, trong nỗi cô đơn tràn về chợt tôi nhận ra một điều dù những cây liễu ấy đìu hiu nhưng trong cái giá lạnh nó vẫn đang cố chụm đầu vào nhau chỉ có em là ra đi mãi…Ngày còn bên nhau, có lần đi qua những con đường rợp bóng liễu phủ em hỏi anh rằng “Anh à! Sao cây liễu lúc nào cũng thấy nó ủ rũ, buồn buồn như đang khóc vậy anh nhỉ?”. Anh không biết vì sao nhưng cũng đã trả lời em “có lẽ những cây liễu này đang nhớ vì phải xa người nó yêu đó em à”. Bàn tay nhỏ bé của em như nắm chặt tay anh hơn, em nói “Vậy thì sau này mình đừng bao giờ xa nhau anh nhé!”. Anh đã ôm em vào và lòng thì thầm bên tai “Nếu xa em rồi trong lòng anh chỉ còn là mùa đông giá lạnh, thân anh cũng sẽ như những cây liễu kia cả cuộc đời sống đìu hiu em à…”. Mùa đông năm ấy tôi được ở bên em và có lẽ đó cũng chính là mùa đông ấm áp duy nhất cuộc đời của tôi.
nghe nhạc trực tuyếnNấu món chay | học nấu ăn DJ - Ảnh đẹp | xalotinnhanh